Một ngày đẹp trời, tại công ty giải trí lợi nhuận cao nhất KPop mang tên JYP Entertainment, ông trùm Park Jinyoung hùng hổ đưa ra quyết định: “Giờ công ty chúng ta sẽ mạo hiểm với một dự án CÓ THỂ sẽ lỗ nhất cả ngành công nghiệp”. Không biết ai sẽ nghe được thể loại nhạc quái đản này, nhưng họ vẫn tung ra thị trường một dự án lệch khỏi tất cả các quỹ đạo — NMIXX. Lệch khỏi tất cả các phương thức sản xuất một sản phẩm KPop, từ thể loại âm nhạc, concept nhóm nhạc, quan điểm của đại chúng, đến xu thế của thị trường, và họ gọi đó là “mixx pop”.
“Trước giờ chúng ta toàn làm những thứ an toàn để tranh thủ lấy lãi. Tiền nhiều là thế nhưng tôi đã chán cái cảnh họ chỉ tung hô SM và YG, rồi coi JYP như một trò tiêu khiển không sáng tạo, không nghệ thuật. Giờ tôi dốc hết vốn liếng làm theo cách của riêng tôi, cho người đời không thích thì cũng phải nể.” Nhà soạn nhạc điên đã sôi sục tham vọng chứng minh cái tôi nghệ thuật của mình từ lâu. Ông đã có Lily M, cô bé được kỳ vọng trở thành top vocalist của thế hệ mới, rồi ông tuyển thêm một nhóm thực tập sinh nữ lấy thanh nhạc làm chủ đạo. Những cô bé này, dù có xinh đẹp hay nỗ lực thế nào, cũng chưa chắc đã hiểu được tầm nhìn ông đang có. Đó là điều khó khăn nhất.
KPop là ngành giải trí, idol là những con rối, họ không được quyết định mình sẽ hát nhạc gì, nhảy bài gì, và trở thành một người biểu diễn, rồi một người nghệ sĩ thế nào. Tất cả đều là sự sắp đặt của công ty. Vậy nếu đã tốn công thi đỗ và thực tập tại một công ty trong Big3, rồi được công ty chọn vào dự án đầy tính thử nghiệm, ao ước đột phá nhưng chưa biết bao giờ thành công, thì họ có cam lòng không? Mạo hiểm? Kiên nhẫn? Đam mê âm nhạc? Họ có đủ những thứ này để chấp nhận thử nghiệm không?
Việc này ngoài cam kết trên hợp đồng thì chẳng ai có thể ép người khác yêu một cái gì đấy, đặc biệt là mấy thứ dị dạng như này. Thực tế là có người đã bỏ đi, 1 trong 7 thành viên NMIXX đã có người từ bỏ theo đuổi tương lai mù mờ với mixx pop. Điều đó không sai và nó càng chứng minh sự nan giải trên con đường JYP đã chọn. Thế nhưng đã 4 năm trôi qua, NMIXX có 2 bài hát được chọn vào Top 10 bài hát KPop hay nhất 2025, trong đó ‘Spinnin’ On It’ đứng hạng #1 KPop và hạng #43 thế giới theo NME. 4 năm này, gần như bài hát A-side nào cũng có video hát encore, chứng minh 2 điều: mọi người yêu giọng hát của NMIXX và nhóm có đủ điều kiện fandom để hoạt động với mixx pop của Park Jinyoung và cộng sự.
“Nhạc trộn genre, thay đổi tiết tấu tùm lum, và vocal mạnh là branding của SM? Từ 2022 tôi đã biến nó thành branding của NMIXX — gà nhà JYP!”. Lão Park Jinyoung vừa chill trên sofa vừa nghĩ rồi cười. Trong 4 năm qua, NMIXX luôn được mệnh danh là vocal powerhouse của KPop. Dù người qua đường không biết nhóm có bài gì ngoài bài debut dở tệ ‘O.O’ thì họ cũng biết nhóm này vocal rất khủng, có rất nhiều highnotes, toàn hát live, không hát nhép. Nhưng 4 năm đã trôi qua rồi, mà định kiến “NMIXX nhạc dở” vẫn còn nguyên đấy, fandom cũng có nhưng độ nhận diện kém, thật sự khó để trở thành những ca sĩ có impact. NMIXX hay và dở ở đâu, rồi họ nên làm thế nào trong tương lai? Chưa có bài toán KPop nào khó giải như NMIXX nên tôi đã ôm câu hỏi này rất lâu, đi tìm câu trả lời như gieo hạt giống trồng một cái cây. Cái cây của tôi chưa lớn vì tôi chưa đem nó ra ánh sáng bao giờ. Vậy nên hôm nay, tôi sẽ cho nó quang hợp một chút, nhân dịp kỷ niệm 4 năm debut của Nờ Trộn — NMIXX.
Đoạn trên là mẩu chuyện tôi bịa ra về JYP và quyết định tạo nên NMIXX của ông ấy. Nếu mọi người từng xem những sân khấu của JYP thì sẽ biết ổng chuông xe đạp và dở hơi cỡ nào. Nhưng qua những sân khấu dở ói đấy, tôi phát hiện ông ta sống ở một thế giới riêng và không hề để tâm đến sự phán xét ở thế giới này. MV và vũ đạo của NMIXX cũng có một chút dở hơi tương đồng với “thầy Park” của họ, nhiều khi còn nghe thấy tiếng chuông xe đạp xa xa cơ.

Xuất phát điểm của tôi là một SM Stan: một người yêu thích những thứ experimental như f(x), aespa, Red Velvet, NCT; giàu bản sắc KPop truyền thống như SNSD, SuJu; có chút tính viễn tưởng như EXO, DBSK, SHINee, SuperM và lại là NCT… Đặc biệt, tôi cần bài hát nào cũng phải có belting, harmony, ad-lib, production hùng hồn và phức tạp. Thế nên tôi đã rất phẫn nộ vào ngày 22 tháng 2 năm 2022 khi JYP Entertainment thả quả bom mang tên ‘O.O’. Đây là một bài hát có một đoạn baile funk/ funk ostentação rồi abruptly chuyển sang teenage pop rock ở giữa bài, đẩy lên cao trào highnote chính, rồi thả cái bùm đoạn funk trở lại.
Có 2 lý do để bực mình khi xem màn debut này:
Thứ nhất là JYP đang làm những gì SM của tôi làm.
Và thứ hai là JYP đang làm những gì SM của tôi làm.
Thứ nhất là họ đang bắt chước một thứ thuộc về SM trước giờ và họ làm rất dở. ‘O.O’ là một bản nhạc thiếu tinh tế, bắt chước SM trộn thể loại nhưng lệch pha, không có hiệu ứng transition mà đơn giản là tắt nhạc đoạn 1, lên nhạc đoạn 2. Vậy mà cũng dám tự xưng là chế tạo một thể loại âm nhạc mới mang tên “mixx pop”. Nghe câu này càng chối tai khi lời bài hát vô nghĩa và toàn teen code, nhìn vào như một đống lộn xộn bị đè phím. Đây là ý kiến không phải chỉ của riêng tôi mà là của phần đông khán giả khi ấy, ai ai cũng thấy khó hiểu đến bực bội với màn debut này. Và đúng thật là cho đến bây giờ, khi đang ăn mừng kỉ niệm NMIXX 4 năm thì tôi vẫn thấy những lời phàn nàn này là đúng. Phải công nhận ‘O.O’ là một sản phẩm không tốt.
Thứ hai là họ đang chào sân một nhóm nữ thực sự có tài năng… bởi vậy, 3 năm sau đó tôi đã luôn sống trong mode “in denial” khi nhắc đến NMIXX. JYP mà tôi biết là ITZY, TWICE, NiziU với khả năng vocal dở tệ và những bài hát không có giá trị nghệ thuật gì. Tôi coi họ là “những người biểu diễn” chấp nhận được trong giới, nhưng không phải những ca sĩ, nghệ sĩ thực thụ. Thế nên TẠI SAO nhóm nhạc hát quãng rộng và nhiều ad-lib như này lại có thể đến từ 1 công ty như thế? Không phải điều này chỉ có ở SM sao?
Tình yêu làm mờ con mắt. Vì khi tôi chung tình với aespa và SM thì tôi mặc định NMIXX và JYP là đối thủ. Tôi đã không thể mở mắt ra nhìn nhận họ. Giữa NMIXX và tôi đã có một bức tường rất cao, được xây nên bởi nhiều thứ: tình cảm của tôi dành cho aespa, nhạc không dễ nghe, biểu diễn không dễ xem, và họ cũng không có gì viral khiến tôi phải bị động để tâm. Mỗi lần comeback, bức tường này lại càng cao thêm. Ad Mare, Entwurf, Expérgo, A Midsummer Nmixx’s Dream, Fe3O4… Tôi còn không thích kiểu “thể hiện quá nhiều” của JYP. Khác với SM luôn giấu bài, JYP đã cho NMIXX thể hiện rất nhiều từ đầu: cách đặt tên dị hợm, các thành viên biết nói tiếng Tây Ban Nha, hát chay, hoà âm để giới thiệu bản thân… Họ muốn TỎ RA khác biệt trong từng hành động.
Thế nhưng bức tường này cũng bị đục mấy lỗ.
Lỗ đầu tiên là tôi dành rất nhiều thời gian để tập hát ‘O.O’ và ‘DICE’ vì muốn lên được tất cả highnotes trong KPop. Lỗ thứ hai là tôi hay đọc KPop Vocal Trivia và từ đó vô tình cập nhật tin tức về Lily, Haewon, và Sullyoon. Lỗ thứ ba, lỗ to nhất là NMIXX có ‘Cool (Your Rainbow)‘ và ‘Run For Roses‘ là 2 bài B-side nghe cuốn từ lần đầu, đúng kiểu 2 tia sáng hy vọng trong 3 năm ignore NMIXX của tôi.
Cuối cùng, cuối năm 2025, trong lúc đang trống rỗng vì không còn aespa, tôi đọc được bài viết phân tích vocal của Sullyoon. Từ đó tôi bắt đầu đào bới discography của NMIXX và may mắn như định mệnh, tôi đã bấm vào ‘High Horse’ đầu tiên, bản ballad trộn hip-hop, jazz, breakbeat công phu của NMIXX, nơi nhạc cụ được nói chuyện và nhóm trưởng Haewon được thể hiện phân đoạn khó nhất. ‘High Horse’ nghe giống những đám mây lớn cuộn lại thành hình con ngựa, rồi sấm sét loé lên giữa những tầng mây, một cơn bão lớn kéo đến, rầm rầm, rồi bầu trời yên tĩnh trở lại. Cảm giác sau cơn giông ấy.
Thế nhưng, màn biểu diễn live của ‘High Horse’ khiến tôi hơi cụt hứng. Tất nhiên không phải vì khả năng vocal của nhóm, mà là vì… tại sao phải nhảy múa lồng lộn mà không đứng yên hát vậy? Công nhận NMIXX rất giỏi khi vừa nhảy vừa hát một bài như vậy, nhưng đây là cái kiểu “thể hiện quá nhiều” của JYP mà tôi ghét. Nó khiến cho NMIXX nhìn không sang, nhìn quằn quại, với những động tác trông như nghi thức bái cúng.
(Video này là styling tốt nên xem đỡ sượng)
Và đây không phải là vũ đạo kỳ quặc duy nhất của NMIXX. Nếu vũ đạo kỳ quặc trong ‘O.O’ có sự tiết chế, kết hợp với styling năng động đã trở thành hiện tượng MXH, thì những vũ đạo kỳ quặc còn lại đều không đi đúng với quần áo, trang điểm, và bài hát.
Theo quan điểm của tôi, nhạc NMIXX khó nghe không phải là vấn đề. Sự thật là nhạc NMIXX càng ngày càng dễ nghe và được sản xuất tinh vi hơn rất nhiều, đặc biệt là từ Fe3O4 với A-side ‘Dash’. Thế nhưng NMIXX đã không thể giới thiệu thứ âm nhạc của mình cho nhiều người hơn vì đường vào tim em ôi băng giá. Nên nhớ KPop (ngoài những bài hát có yếu tố gây bão mạng) thì phải chinh phục khán giả bằng đường nhìn là chính chứ không phải đường nghe. Đường nhìn mà không thu hút được khán giả thì rất ít ai kiên nhẫn tìm đến đường nghe. Còn đường nhìn mà đã bắt mắt rồi thì đường nghe có dở mấy vẫn được chấp nhận, nhìn vào TWICE, ITZY, Le Sserafim, hay ILLIT là hiểu. aespa cũng từ cải tiến đường nhìn ở ‘Spicy’, ‘Better Things’, và ‘Drama’ năm 2023 mới bắt đầu có sức hút ở đường nghe, dẫn đến sự bùng nổ trong năm 2024, chính thức thoát kiếp flop. Đặc biệt, bài hát khó nghe với công chúng như ‘Armageddon’ cũng nhận được sự chú ý như mong muốn vì đó là kết quả của việc có đường nhìn tốt và độ nhận diện cao. Vậy nên tôi đã suy ra, phải truyền được hình vào tim khán giả thì mới truyền được thanh.
Hoà nhập nhưng không hoà tan. Nhạc của NMIXX phải giữ cái chất riêng để không hoà tan, nhưng xem họ biểu diễn thì dị và… kém (?) đến mức không thể hoà nhập.
6/6 vocalists hay tầng tầng lớp lớp nhạc cụ và giọng bè trong production mà cứ cái đà này thì cũng uổng. Tôi không chấp nhận sự uổng phí diễn ra với Fe3O4: Forward nữa đâu — album có ‘High Horse’, ‘Know About Me’, ‘Papillon’, ‘Ocean’, và ‘Sling Shot’, toàn những bài hát được thảo luận rất nhiều trên Reddit, YouTube, và được chính fan NMIXX đi giới thiệu khắp nơi.
- Vũ đạo lồng lộn khiến rất nhiều phần biểu diễn không tự nhiên. Dù có khả năng nhảy như Kyujin, Haewon, Jiwoo thì trông vẫn không thoải mái và rất gồng. Một bài hát phiêu như ‘Spinnin’ On It’ dính phải quả vũ đạo gượng gạo ở 1:46 chẳng hạn. Hay là vũ đạo quá cực khổ ở 2:30 của ‘Papillon’, thực sự nên đứng hát và khoe nhan sắc ở đoạn này, tạo ra vibe nữ thần chứ không phải là nô lệ bị giam cầm. Thêm nữa, nếu vũ đạo bêu xấu người nhảy như vậy thì cũng không có hiệu ứng cày view, chia sẻ trên TikTok, hay dance cover trong KPop.
- Styling dìm hàng, makeup quê. Đã không biết bao nhiêu lần NMIXX bị cười nhạo vì hình thể và phối đồ trên MXH rồi. Khi tự tôi xem tất cả các sân khấu của NMIXX, cũng rất khó để tìm ra một sân khấu nhìn sang, nhìn nghệ vì quần áo và makeup quá xấu. Đó cũng là honest reaction của tôi lần đầu tiên xem MV ‘Know About Me’. Những giây đầu không nhìn lên màn hình, tôi nghe tưởng nhạc USUK, nhưng vừa nhìn lên một cái, thấy quê. 0:08 là cảnh đầu tiên nhóm xuất hiện mà đã như vậy rồi.
- Các thành viên thiếu kỹ năng diễn xuất trong MV và stage presence + facial expression trên sân khấu. Thật sự ngoài Haewon và có thể là Bae, tôi thấy biểu cảm của các thành viên khá awkward, most of the time. Center Kyujin đã tiến bộ gần đây, Lily cũng thoải mái hơn, nhưng Sullyoon và Jiwoo* thì đa phần sượng trân. Tôi nghĩ các em nên ngừng việc cố tỏ ra ngầu và cứ tự nhiên theo cảm nhận của bản thân, vì các em là những ca sĩ tài năng, giọng hát cũng có cảm xúc. Thậm chí, Sullyoon thể hiện cảm xúc qua giọng hát còn tốt hơn Lily, vậy nên tôi chắc 10 phần rằng em ấy đang cố làm theo những gì JYP dạy. Ở đây có thể học tập BABYMONSTER Ahyeon, dù concept mạnh mẽ nhưng em cũng không phải poker face, nữ sát thủ hay nhìn đời bằng nửa con mắt, em có thể cười rất thoải mái và phiêu theo nhạc.
- Các thành viên thiếu cá tính. Rất buồn phải nói vậy vì đây là yếu tố không liên quan đến production. Thế nhưng, để cân được concept nặng đô, nghệ sĩ cần có tính cách cực điên hoặc cực láo, cùng với tham vọng lớn, giống như một tiền đạo tốt cần phải ngông cuồng và ích kỷ một chút. Trái lại, mấy gái NMIXX tính rất ngoan, rất lành, nhiều người nhận xét nhóm quá “gồng” là vì họ phải diễn một vai quá ghê gớm. Nhưng phải chịu thôi, nếu chúng nó không ngoan ngoãn, nền nã thì cũng không chịu khó hoạt động trong một nhóm như vậy. Cái đứa bạo gan nhất cũng là người hợp concept nhất là Jini thì nó đã bỏ đi từ đầu rồi đấy.
Cùng là một bài hát, bản đứng yên có sức hút hơn rất nhiều so với bản nhảy. Tôi sẽ lấy ví dụ 2 bài ‘Know About Me’ và ‘Papillon’ — là 2 bài hát thực sự rất hay.
Jiwoo* là người khiến tôi hiểu ra vấn đề về facial expression của nhóm. Trong ‘Dash’, Jiwoo đã có phần điệp khúc khá cứng và awkward như kiểu phải rặn ra câu hát. Thế nhưng, trong một sân khấu cầm mic hát live, em ấy đã cảm nhận bài hát tốt hơn và thực sự làm chủ phần điệp khúc ấy. Mọi người nhìn vào ánh mắt và cơ mặt của Jiwoo là sẽ thấy sự khác biệt. Đúng là người ta bảo khi hát live, ca sĩ sẽ có nhiệt huyết hơn.
1:52 bắt đầu điệp khúc của Jiwoo.
1:41 ánh mắt của Jiwoo nghiêm túc và nhiệt huyết.
Thêm nữa, sân khấu này thu hút do styling cực tốt. Các thành viên đều được sử dụng outfit, màu eyeshadow phù hợp, quần áo phù hợp cho việc nhảy động tác khó, màu sắc hợp concept hoang dã của nhóm.
Jiwoo so với ngày đầu là một câu chuyện dài và đầy cảm hứng. Em đã trải qua một quá trình giảm cân và tiến bộ bền bỉ, để bây giờ chúng ta có một Jiwoo thời Blue Valentine**, nghiêng nước nghiêng thành chơi đùa với tempo của câu hát và những động tác tay bắt mắt.
Blue Valentine** chính là minh chứng cho lý thuyết về đường nhìn và đường nghe của tôi. Blue Valentine đối với NMIXX giống như Spicy đối với aespa. Lần comeback này, NMIXX được trang điểm và ăn mặc phù hợp với xu hướng hơn nên ai trông cũng lên hương. Đây cũng là bài hát quay về với thế giới thực, có lời bài hát đồng cảm, thực tế, giai điệu dễ nghe, vui vẻ, không có yếu tố trộn genre mà chỉ mix cái tempo ở pre-chorus 1 chút. Vậy là +2 yếu tố giúp NMIXX đến gần khán giả, nên đợt comeback này vô cùng thành công và có tiếng vang ra ngoài fandom. Bên cạnh đó, full album cũng có nhiều bài dễ nghe do mang chủ đề tình yêu, nên đợt này NMIXX đã equip được thêm nhiều thính giả. Là đường nhìn mở lối cho đường nghe, nếu không ai muốn xem biểu diễn của nhóm thì nhạc dễ nghe mấy cũng flop.
Tuy nhiên, tôi sẽ hơi không thích vì tôi cần sự chồng chéo trong các line hát và sự overwhelming của nhạc NMIXX. Sau khi nghe những bài hát không dễ thuộc của họ, tôi đã thấy phần còn lại của thế giới nhàm chán đi nhiều rồi.
Tôi không muốn NMIXX là rebound sau aespa hay kẻ lấp đầy chỗ trống. Tôi nghĩ mình không nên hâm mộ một ai nữa, vì thế nên tôi không tự xưng là NSWER hay nói bản thân hâm mộ NMIXX. Tôi chỉ muốn nghe họ hát, hiểu về họ như một case study, và mong NMIXX và SQU4D sẽ nhận được điều họ xứng đáng.
Đây là lần đầu tiên tôi đọc “Haewon có lẽ đã bước vào giai đoạn thụt lùi” trên KPop Vocal Trivia mà cảm thấy buồn và nghĩ nhiều. Tôi yêu quý sự kính nghiệp và sự tôn trọng khán giả của NMIXX. Vì vậy vừa muốn họ có thành công hơn, vừa không muốn họ nổi tiếng lên hạng A. Đỉnh lưu của showbiz xấu xa và dơ bẩn, tôi không muốn NMIXX đánh mất niềm hạnh phúc thuần khiết khi họ được hát. Tôi mong NMIXX được sống trong âm nhạc, có những thính giả trân trọng họ, và kiếm đủ tiền để sống thoải mái thôi.
Có lẽ ở vũ trụ khác, tôi là một thành viên NMIXX. Có lẽ người ôm nhiều luyến tiếc nhất KPop chính là Jini. Là một người yêu thích ca hát, NMIXX cho tôi nhiều động lực để chinh phục các bài hát khó, cũng cho tôi hướng dẫn về cách hát dày hơn. Tôi cũng ghen tị với từng thành viên NMIXX vì họ có tận 5 người bạn để hát cùng bên cạnh.
Thật không biết comeback tiếp theo của NMIXX sẽ như thế nào. Chắc họ sẽ tiếp nối Fe3O4 với câu chuyện mới, sau giấc nghỉ giải lao Blue Valentine. Tôi mong chờ vào A-side, B-side và chắc chắn một điều rằng tạo hình sẽ không gây thất vọng.
Happy 4th anniversary!
The luckiest one,
The luckiest one,
The luckiest one in the world,
McKenzie


Gửi phản hồi