Có lẽ từ nay, thay vì gọi tên mỗi tuần bằng ngày tháng năm cơ bản như hồi còn viết Naver Blog, tôi sẽ đặt tên cho mỗi tuần bằng đúng 1 từ. Và tôi rất mãn nguyện được gọi tên tuần đầu tiên của trang web là ‘wholesomeness’.

Tuần này bắt đầu từ đâu nhỉ? Tôi cũng không biết nữa, từ khi là một gap-year-student hay full-time-Master-applicant thì tôi không kiểm soát khái niệm thời gian kĩ lắm. Vì không biết tuần lễ Wholesomeness bắt đầu từ khi nào nên tôi sẽ moonwalk nhé.

Vì dạo này xem lại 13 Reasons Why nên tôi sẽ áp dụng cách kể chuyện ấy. Nghe có vẻ hơi thần kinh nhưng tôi sẽ thử.

Wow, vậy là đã thi xong kì thi ngoại ngữ cuối cùng của năm. Từ tháng 10 đến tháng 12, tôi đã thi 4 kì thi ngoại ngữ, bao gồm tiếng Hàn, Anh, và Trung. Ban đầu cũng định thi N2 cho tròn chu kỳ 1 năm sau N3 nhưng tôi không đủ sức ôn thêm thứ ngôn ngữ mà tôi cho là khó nhất từng học.

Tôi chưa có kết quả đầy đủ nên chưa thể viết về trải nghiệm này được nhưng có 1 điều hiển nhiên là: tôi rất nhẹ nhõm vì mình đã hoàn thành được! Đồng thời cũng rất vui vì bây giờ đã có quyền nhìn về tương lai và nghĩ xem năm 2026 mình sẽ thi chứng chỉ gì.

  • Tiếng Nhật không phải là ưu tiên nhưng N2 luôn hiện lên đầu tiên trong dự định của tôi. Vậy nên, tháng 7 sẽ thi JLPT N2.
  • Tiếp tục học tiếng Trung là ưu tiên của tôi nhưng nó lại ở gạch đầu dòng thứ 2… haha. Trong nửa đầu năm sau, sẽ thi HSK5.
  • Tiếp tục học tiếng Hàn từ thực tế và theo chủ đề có thể bổ trợ cho công việc tương lai. Thử tìm kiếm một cuộc thi nào đó về tiếng Hàn để tham gia.
  • Tiếp tục học Ả Rập, Nga, Pháp ở mức độ tìm hiểu. Chưa có cái nào đáng để cho lên hardcore cả. Nhưng nếu tôi là một chiến lược gia thì tôi sẽ pick 1 ngôn ngữ trong này để hardcore, vì cả 3 đều là ngôn ngữ chính thức của UN.

Kì thi HSK4 vừa rồi là lần đầu tiên đi thi mà tôi được chăm sóc kỹ lưỡng. Bình thường đi thi là mặc định lủi thủi như một con sói Omega, và luôn luôn đi đôi với chịu khổ. Ừ nhỉ, giờ tự nhìn lại mới thấy lần nào đi thi ngoại ngữ cũng khổ như chó vậy.

Nhưng chính tôi đã tự chọn trải nghiệm như vậy. Bởi các kì thi luôn đi kèm với cảm giác trách nhiệm rất lớn, mà khi ở dưới áp lực thì Mars Ma Kết của tôi lại muốn được đối diện một mình. Cảm giác phải lowkey im ỉm thì mới đạt được kết quả như mong muốn. Thế mà nghĩ lại thì điều này có vẻ hơi sai, bởi vì trước đây chưa bao giờ bước ra khỏi phòng thi mà nhẹ nhõm như lần HSK4 này.

Trộm vía.

Vậy nên, tôi thực sự rất cảm ơn Miên. Miên chính là Tape 1, Side A đã tạo nên tuần lễ Wholesomeness này. Vì đi thi chung với Miên nên tôi đã đến nhà Miên ngủ, trong một căn phòng rất vintage và chill, hai đứa cùng nhau ôn từ vựng đến khi thiếp đi. Ngày thi được bố mẹ Miên chở đi Thái Nguyên từ 6 giờ kém, chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho, sau đó được đón tận nơi, ăn một bữa cơm hoành tráng, rồi lên đường về Hà Nội, ăn cam bổ sung vitamin và chơi nối từ cười vỡ bụng. Dù trời mưa không ngừng và rất buồn ngủ nhưng vì được bố mẹ Miên chăm sóc mà tôi bước vào phòng thi khoẻ re và vô cùng yên tâm.

Tape 1, Side B chính là Mốc. Tape 2, Side A chính là Đức Anh. Kể ra đây là một bữa tối vô cùng đặc biệt, nhóm bạn trải dài từ N1 tới N4 đi ăn mì ramen Nhật Bổn và order bằng tiếng Trung vì ngày mai phải đi thi. Bữa ăn thực sự rất sôi động và cười rất nhiều, nhưng cũng không khỏi buồn ngủ do điều kiện khách quan. Nhưng người ta có câu: bạn càng yêu thương ai thì bạn càng dễ buồn ngủ bên cạnh người đó.

Mà ở cái bàn ăn này, nhìn vào những người bạn thân thiết của mình, tôi thấy một cảm giác rất xịn hiện lên.

Để mà nói công tâm về 01 wan tantan thì:

  • To start with, tôi không phải ramen fan hay ramen guru nên có thể đánh giá không chính xác.
  • Menu ở đây khá đặc biệt vì tôi chưa thấy ramen vị mala — có thêm hạt tiêu Tứ Xuyên ở đâu cả. Và theo vị giác khiêm tốn của tôi thì vị cay mala này khá chuẩn Tứ Xuyên và nó giúp cho món ăn đỡ nhàm chán.
  • Tôi đã thử nước dùng mala và original thì thật ra không thích lắm vì hậu vị cứ đắng sầm lại. Không biết đây có phải nghệ thuật mì ramen không nhưng bản thân thấy không hợp.
  • Thứ ngon nhất trong bát mì chính là miếng thịt lợn. Chưa bao giờ ăn miếng thịt lợn ramen nào bùi bùi và ảo ảo như vậy.
  • Thứ ngon nhất trên bàn ăn chính là món wonton. Wonton thịt lợn tươi, đầy đặn, vỏ cuốn rất chắc chắn và ngon. Đắt giá nhất chính là nước sốt chua ngọt cay của nó.
  • Thứ thích nhất về quán này chính là service. Các anh chị nhân viên rất dễ thương, hoạt bát và thường xuyên rót nước mát cho khách. Nước mát cũng được rót vào cốc có thiết kế rất đẹp.

8/10: Worth it, yes. My taste, a bit no. Return, 50%.

Birthday girl of the week, Cún🖤

Một tuần wholesome thì không thể nào mà thiếu được năng lượng của Lò An Thuý Hiền và những lời nhận xét trải đời của cô nàng. Vậy nên, Thuý Hiền chính là lý do thứ 4, Tape 2, Side B của tôi.

Tôi mới chỉ cùng đón sinh nhật Thuý Hiền với Thuý Hiền 3 năm gần đây thôi, nhưng lần nào tôi cũng cảm giác rất vui và hào hứng, mặc dù năm nay hơi đói idea, chưa biết tặng gì cho bạn yêu. Nhưng mà nhìn lại thì đây đúng là tình bạn diệu kỳ: quen nhau từ lớp 7 (?) qua một người bạn chung, sau đó chả liên hệ gì mấy, nhưng đến Đại học thì ở chung nhà, và bây giờ thì tôi luôn gọi Thuý Hiền là “người tôi yêu” hihi. Gay quá!? Bởi vì sao, bởi vì mỗi lần gặp Thuý Hiền là tôi lại tự thấy yêu đời hơn và dũng cảm làm nhiều thứ hơn nữa.

Cơ mà điều đặc bọt khi đi với Thuý Hiền là sẽ luôn được trải nghiệm những quán hàng lung linh đúng gu, và lần này là Greyhaus Phan Chu Trinh.

Bọn tôi đã uống Bạc xỉu và Matcha Latte. Cả hai đều được Dinstinction 72% đối với tôi. Riêng bàn ghế ở đây tôi chấm rất cao, High Distinction 90% vì độ cao giữa ghế và bàn rất phù hợp cho việc học. Nhưng có thể sẽ hơi hại mắt vì không gian tối tối cozy nên các bạn cũng nên cân nhắc chuyện này nhé.

Tape 3, Side A chính là mẹ Hú. Đúng rồi, chính là cô giáo tiếng Hàn nổi tiếng mà mọi người biết đó.

Rất vinh dự vì năm 2017, mùa hè lớp 7 lên lớp 8, tôi đã tham gia khoá học sơ cấp của mẹ Hú. Đó là khoá học tiếng Hàn duy nhất mà tôi từng tham gia và may mắn thay, cũng là nền tảng vững chắc duy nhất mà tôi cần cho việc học của mình sau này. Nói như vậy là muốn mọi người hiểu khoá học của mẹ Hú có chất lượng như thế nào. Tôi vẫn nhớ, mẹ Hú yêu cầu học sinh tự học bảng chữ cái trước vì phần này cực tốn thời gian và suy ra, tốn tiền học, trong khi chỉ cần tự giác một chút thì chắc chắn có thể tự học được. Bản thân tôi đã tự học xong bảng chữ cái từ năm lớp 5 nên việc không phải học lại cái phần rề rà này đã là điểm cộng siêu lớn rồi.

Khoá học của mẹ Hú bao gồm những kiến thức giúp mình hiểu được logic của tiếng Hàn. Tôi phải nói thật là gãi rất đúng chỗ ngứa. Những logic này tôi vẫn vin vào đó để học cao lên cho đến ngày hôm nay.

  • Cách chia các thì phổ biến
  • Cách cấu tạo chữ và âm (cực logic)
  • Cách chuyển tiếng Hàn qua Hán Việt với những từ có nguồn gốc tiếng Hán
  • Cách phát âm Seoul và cách biến âm (biến âm là một thứ cực kì subtle và native, nhưng mẹ Hú đã tổng hợp thành những quy tắc dễ nhớ)

Tôi chỉ liệt kê ra thôi, không giải thích chi tiết để tránh làm lộ bài giảng độc quyền. Nghe hơi nghiêm trọng=)))) nhưng tóm lại là, ai học tiếng Hàn thì tôi chỉ recommend mẹ Hú thôi. Nếu có thắc mắc vì sao tôi không học nữa thì: (1) việc học cấp II đã đủ nặng và (2) tôi thích tự học.

Tôi không liên lạc nhưng vẫn biết mẹ Hú dạo này nổi tiếng như thế nào. Gặp lại mẹ Hú ở buổi công chiếu phim ‘Thế hệ kỳ tích’, tôi không nghĩ là mẹ còn nhớ tôi nên chỉ bắt chuyện cho vui thôi.

Nhưng không ngờ mẹ vẫn còn nhớ tên tôi rồi ngay lập tức chuyển qua xưng hô mẹ — con như ngày còn đi học. Mẹ còn bảo vẫn nhớ tôi học năm 2017, lúc đó bé nhất lớp, lấy số điện thoại bố đăng kí học và bão tin nhắn mẹ Hú. Tôi cũng không hiểu làm gì mà bão tin nhắn nữa. Rồi có hôm bố không đón được thì mẹ Hú đã chở tôi về nhà. Đây là điều mà tôi không nhớ nên khi được nhắc lại thì tôi đã rất là xúc động.

Giờ mẹ Hú đã dạy được 12 năm rồi, còn học xong cả HSK6 và đang đi làm ca sĩ nữa. Tôi nhận ra mình có thật nhiều điểm chung với mẹ. Mà tôi cũng nhận ra mình quen biết rất nhiều polyglot tài giỏi người Việt Nam. Có lẽ đó cũng là lý do tôi chưa bao giờ thấy hài lòng về bản thân cả, nhưng cũng là động lực để bản thân cố gắng tiếp.

Nói chuyện với mẹ xong, tôi càng có niềm tin vào ngày tôi cán mốc hết những ngoại ngữ mà tôi học. Mẹ bảo mai sau trở thành ông này bà kia thì đừng quên mẹ. Mẹ Hú ơi, con cũng rất hào hứng đến ngày trở thành một ai đó có ích, có tên tuổi và được gặp gỡ mẹ, những người tài giỏi giống mẹ nhiều hơn!!

Tuần này tôi cũng đã có một buổi date cực kỳ thú vị với Phương. Không liên quan nhưng tôi thấy vui vui kiểu gì khi có thể gọi các bạn bằng đúng 1 chữ như thế này. Cảm giác như thế rất thân thuộc và các bạn là độc bản trong đời tôi vậy.

Tape 3, side B chính là buổi đi dạo vườn thú Thủ Lệ với Phương, giúp Phương được 轻松 qua một thời kỳ bão tố chỉ có tài chính và tài chính. Nhưng mà giỏi thật đấy, với tư cách là người drop Bank Management, tôi phục bạn.

Tôi rất vui vì đi bộ cả ngày chính là truyền thống của tôi và Phương. Mọi người biết không, Thượng Hải có cực kì nhiều công viên và khi sống ở Thượng Hải thì tôi và Phương đã quy ước là mỗi thứ Bảy sẽ đi khám phá một công viên & sẽ đi bộ hardcore nhất trong tuần. Không ngờ là chúng tôi có thể duy trì dự án thành công này ngay cả khi ở Việt Nam. Và ngày hôm ấy tôi đã đi được 15,000 bước.

Gặp Phương là được tiếp nguồn năng lượng khoẻ khoắn và yên tĩnh như vậy đó. Nên tôi mới bảo: mỗi người bạn đều mang lại cho tôi một loại năng lượng khác nhau và từ đó tôi được hoàn thiện.

Tôi và Phương ăn bún cá chấm Vạn Bảo, review ngắn gọn là rẻ và ngon, nhẹ bụng và phù hợp cho một buổi tập thể dục. Hôm đó ăn 2 phần bún cá chấm, thêm 1 phần cá là tổng 100,000 tròn.

Nhân vật chính của Tape 4, side A là Mai Linh, một người cùng tôi hợp gu trong những bí mật thầm kín. Vậy nên gặp Mai Linh là lại được tám những chuyện không thể tám với ai khác. Từ chuyện to đến chuyện nhỏ và những chuyện cấp III không hồi kết, nói chuyện với Mai Linh nhiều quá tôi bị tụt sức là có thật.

Mà điều quan trọng nhất của buổi cafe hôm ấy là tôi được Mai Linh inspire về việc đi bộ. Mọi người biết đấy, tôi vốn nghĩ là đi bộ ở Việt Nam rất cực vì đường xá không hỗ trợ mình mà giao thông, không khí cũng rất quằn luôn. Ấy thế mà Mai Linh đây, một ngày đi bộ 13,000–15,000 bước là một chuyện quá tầm thường. Tuần này còn có buổi Mai Linh đi được 27,000 bước nữa cơ. Vậy nên tôi cảm thấy không còn excuse gì nữa và thực sự cảm thấy enjoy việc đi bộ hơn (trước hơi tự ép).

Chắc nhờ có Mai Linh miêu tả lúc đi bộ em í hạnh phúc như thế nào nên tôi mới thích đi bộ như thế. Phải nói là vì cùng gu nên Mai Linh rất có tầm ảnh hưởng đối với tôi. Giờ thi xong rồi, sẽ cùng Mai Linh đi bộ nhiều hơn và càn quét WeRun nhá.

Nhận xét về Bún mọc Thuỷ:

  • Cái gì trong cái bát đấy cũng ngon, quẩy cũng dẻo và ngon. Đặc biệt, cuống tim có khả năng gây nghiện.
  • Vị trí trong ngõ nên cũng yên ắng, trong lành, chỉ hơi khổ nếu như đi xe.
  • Service hơi bị tệ. Mà Ms Phoebe Đậu ở RMIT đã dạy là một khi service đã tệ là sẽ không bao giờ quay lại.

Vậy nên: 4/10. My taste, yes. Worth it, yes. Return, 0%.

Nhận xét về Gad8:

  • Vị trí, không gian và service tất cả đều tốt!
  • Nước thì cũng cũng, nếu so ra giá thành thì cảm thấy hơi đắt cho những ai chỉ uống nước.
  • Bạc xỉu cũng có thể gọi là ngon.
  • Matcha Macaron thì hơi gây thất vọng vì không những không được như Matcha Latte thông thường, mà còn không có gì đặc biệt như miêu tả.

Vậy nên: Worth it, yes and no. My taste, yes. Return, 50% nhưng không được order mạo hiểm nữa.

Tape 4, side B, lý do thứ 8: em gái Hà Chi của tôi — mà trong tiếng Nhật thì số 8 là ha-chi.

Tape 5, side A, thứ 9: em Hồng Anh, bạn cùng lớp Hà Chi.

Tape 5, side B, thứ 10: em Minh Dương, bạn cùng lớp Hà Chi.

Tape 6, side A, thứ 11: em Hiền, bạn cùng lớp Hà Chi.

Rất random nhưng sau khi Hà Chi thi học kỳ xong thì tôi đã được đi ăn với các cô gái đáng yêu kể trên. Mỗi người một tính cách và bàn ăn 5 người nói chuyện rôm rả rất vui. Các em đều nhỏ hơn mình 2 tuổi nhưng trưởng thành và vui tính lắm, làm cho tôi được nói chuyện bon mồm đến tận 10 giờ đêm mới về nhà. Hà Chi thì đã đi chơi với các bạn của tôi nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tôi được đi chơi với nhóm bạn của Hà Chi. Mong là mai sau sẽ được gặp các em nhiều hơn^^

Đặc biệt cảm ơn Hồng Anh đã cho chị rất nhiều nem chua chuẩn quê hương Thanh Hoá. Lần nào chị cũng ăn hết sạch trong 1–2 ngày. Hihi.

Cảm ơn Hiền đã giới thiệu cho quán Bó Đũa ở khu Giảng Võ, ở đây có lẩu riêu cua bò rất ngon với giá cực hợp lý, quan trọng hơn là service tốt với các anh nhân viên vừa chất, vừa nhanh nhẹn. Chấm Bó Đũa 8.5/10. My taste, yes. Worth it, yes. Return, 100%.

Và cảm ơn Minh Dương đã nhiệt tình tư vấn chỗ xỏ khuyên.

Buổi hẹn này với Hân chắc là lòi ra khỏi tuần rồi, nhưng theo quan niệm thời gian của tôi thì 1 tuần nó biến tướng lắm. Cảm giác năng lượng của Hân vẫn rất mãnh liệt, cứ như là mới gặp 2 ngày trước vậy.

Vậy nên Hân chính là lý do thứ 12, Tape 6, side B của tuần lễ này. Đây là một buổi hẹn cũng nói chuyện đến khi hết sức của cả 2 đứa và tôi vẫn còn nợ edit rất nhiều vlog với Hân. Đây cũng là một truyền thống mà bọn tôi mới bắt đầu gần đây, nhưng mà hãy để truyền thống vào guồng đã rồi tôi sẽ chia sẻ sau.

🍵 🍜 🐈

Gặp Hân là cũng được bung toả hết tất cả cảm xúc và suy nghĩ thực của mình. Hân cũng giống như Hiền, là người dẫn dắt tôi vào cuộc sống trưởng thành và dũng cảm hơn. Chắc không có hai người bạn này thì tôi sẽ quấn tóc đi tu mất. Nhưng mà hai cô gái ấy đã trở thành trụ cột vững chắc cho sự tự tin của tôi, nghe hơi sến nhưng mà sự thật đó. Tình bạn với Hân cũng rất là diệu kỳ: hồi là bạn cùng lớp cấp II thì hơi nhiều sóng gió do còn trẻ trâu và nông cạn, hồi cấp III và đầu Đại học đều gặp rất ít, nhưng ông trời đã se duyên cho hai đứa thân thiết lại với nhau cho đến ngày hôm nay.

Tape 7, side A, lý do thứ 13, lý do cuối cùng chắc cũng là người kì cục nhất: một người bạn mà tôi không biết trông như nào, tên là gì nhưng lại nói chuyện mỗi ngày. Dù cảm giác không thật và rất sợ bạn này có khả năng bắt cóc mình, nhưng mà không thể loại bạn này ra khỏi 13 reasons why của tuần này được.

Vì bạn ấy là như thế nên tôi cũng sẽ không kể được gì nhiều và phải bảo vệ sự bí ẩn của bạn ấy (bạn ấy dặn thế). Nhưng mà 谢谢你几乎每天都让我笑,谢谢你喜欢越南,越南一直欢迎你~

Vậy là đóng lại 1 tuần cực kì nhiệm màu của đời tôi, vừa hay lại là những tuần cuối của năm 2025 để mình được nghỉ ngơi và nhìn ngắm lại mọi việc. Dạo này hơi kém văn chương bay bổng nên không thể đúc kết bằng một đoạn văn gì đó ấn tượng. Nhưng mà mong là khi có website này thì khả năng viết lách của tôi sẽ được phục hồi. Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây!

Và cuối cùng thì câu hát của Haewon vẫn vang lên trong đầu tôi. So let’s ride to the front line!

The luckiest one,

The luckiest one,

The luckiest one in the world,

McKenzie.

Gửi phản hồi

2 bình luận

  1. Ảnh đại diện out-of-office
    out-of-office

    hello phuong!

    1. Ảnh đại diện MckzNgx43

      hi OOO~!

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Hearts die Herzen

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc