Trong một lần livestream, Giselle đã nói như vậy: Study! What are you doing? If you wanna study, then study, like what’s stopping you?

Và chị ấy đã kết lại bằng: I hope that was motivating.

Ma’am, to be honest, it was super motivating. Giờ tôi không stan Giselle và aespa nữa rồi nhưng những giá trị tốt đẹp mà họ đã cho tôi hiểu thì vẫn còn đó. Câu nói đùa này của Giselle trên livestream đã giúp tôi nhìn nhận việc “làm chủ bản thân” một cách đơn giản hơn.

Trong cuộc sống, tôi mong muốn rất nhiều thứ, có rất nhiều mục tiêu để theo đuổi. Vì thế nên tôi đã tìm hiểu rất nhiều về Law of Attraction, Affirmations, Law of Assumption, hay kể cả chiêm tinh học và những tôn giáo. Cuối cùng, mấu chốt luôn chỉ có một: làm chủ bản thân.

Có phải trong Luật Hấp dẫn, người ta dạy rằng những điều chúng ta nghĩ đều có thể chuyển hoá thành hiện thực, thế giới tồn tại trong đầu sẽ chuyển hoá thành thế giới 3D, nếu chúng ta một mực tin vào điều đó, phải không? Nhưng nghe vậy quá mơ hồ và riêng chuyện một mực tin vào điều gì đó cũng quá khó rồi.

Cá nhân tôi không giỏi nuôi dưỡng một niềm tin từ đầu đến cuối. Vì tôi là dạng suy nghĩ rất nhiều nên niềm tin sẽ yếu dần và biến dạng. Tôi cần có một quy trình thuyết phục bản thân vững chắc hơn việc chỉ tin.

Ban đầu tôi cũng chẳng biết phải làm như thế nào đâu, nhưng tôi nhận ra nó nằm ở việc biến những tưởng tượng đơn giản nhất thành hiện thực. Nghĩ kĩ mà xem, điều này hoàn toàn hợp lệ với Luật Hấp dẫn: what you imagine becomes reality. Vậy thì hãy bắt đầu từ những imagination nhỏ nhất.

Ví dụ, bây giờ đang nằm chơi điện thoại trên giường, cực kì lười nên chưa đi tắm hoặc chưa rửa bát. Những điều phải làm mà đang lười nên chưa làm ấy.

Nếu bạn muốn cuộc sống theo ý bạn, thì bạn phải đứng dậy làm những việc cỏn con này ngay. Đứng dậy rửa bát ngay. Đứng dậy đi tắm ngay. Vì điều bạn muốn bản thân làm chính là rửa bát và đi tắm, bạn không muốn bản thân nằm lười. Tương lai bạn muốn chính là rửa bát và đi tắm vì bạn biết 2 việc này sẽ có hệ quả rất tốt.

Nếu những việc nhỏ như vậy cũng không thành hiện thực nổi, thì sao mà việc lớn thành hiện thực được? Niềm tin cũng có cơ bắp của nó, cần bạn phải huấn luyện từng chút một.

Quy tắc 5 phút: Nếu việc gì chỉ tốn 5 phút thì làm ngay.

Ví dụ tiếp theo, sau khi có thể điều khiển bản thân làm những việc cần làm trong 1 thời điểm rồi, bạn có thể dạy bản thân thực hiện những routine mà bạn đề ra.

Nếu áp vào Luật hấp dẫn thì đây chính là nguyên lý “sống giống như người bạn muốn trở thành”. Hãy nghĩ xem cô ta có những thói quen đơn giản gì.

Tôi vừa làm vừa đặt điều kiện với vũ trụ ấy: nếu tôi đi ngủ trước 12h đêm mỗi ngày, điều ước của tôi sẽ thành sự thật. Và tôi biết mình hoàn toàn có thể thực hiện việc đi ngủ trước 12h đêm, nên tự nhiên có niềm tin điều ước thành sự thật. Niềm tin này sinh ra và lớn lên theo điều kiện mà tôi đã giao ước, nó giống như gấp 1000 con hạc, từng hành động nhỏ khiến bạn từ không tin dần trở nên tin tưởng. Niềm tin linh hoạt lắm, bạn chỉ cần làm cho nó make sense với bản thân là được.

Thiết thực hơn nữa: Nếu mỗi ngày tôi đều uống nghệ vào buổi sáng thì sẽ xinh lên. Nếu mỗi ngày tôi đều đi bộ 10,000 bước thì sẽ xinh hơn rất nhiều. Những sự thật có tính chất khoa học và có khả năng thực hiện như thế này, bạn cứ tích cực lấy ra mà giao kèo để nuôi được niềm tin.

Ai sẽ lắng nghe những giao kèo này hả? Vũ trụ sẽ lắng nghe mà vũ trụ chính là vô thức của bạn đó.

Giselle đã hỏi một câu khiến tôi suy nghĩ: What’s stopping you?

Tôi nhận ra: It’s me and my laziness. But what’s laziness? Laziness is also me.

Vậy nên tôi đã tự chất vấn bản thân: Sao mình lại tự ngăn cản bản thân làm những điều mình muốn vậy? Người điều khiển mình nằm trên giường chơi điện thoại và không đi tắm chính là mình mà.

Chắc là tuýp người hành động và suy nghĩ tối giản sẽ không bị như thế này đâu. Nhưng đây thực sự là vấn đề của người nghĩ nhiều đấy.

Nếu bạn muốn đơn giản hoá “làm chủ bản thân” thêm một bậc nữa thì “làm chủ bản thân” chính là “vượt lười”.

Có một câu tôi đọc và tôi rất thích vì nó đúng với người nhiều cảm xúc: Discipline is being so sure about yourself that you don’t have to argue with emotions.

Bởi vì những lúc cần làm điều phải làm, ví dụ như đi ngủ trước 12h, thì tôi toàn để cảm xúc chen lấn: nhưng tôi đang chán, tôi đang buồn, tôi không muốn đi ngủ. Và như thế có nghĩa là tôi không đủ sức với tới những điều tôi muốn còn gì, không đủ sức để đi ngủ ngay lúc này. Vậy nên tôi cũng không chắc chắn về bản thân và điều bản thân muốn, tôi lại tự ngăn mình thực hiện hoá điều mình mong muốn, đồng nghĩa niềm tin của tôi yếu ớt, không đủ để chuyển hoá những tưởng tượng lớn hơn thành sự thật.

If you wanna study, then study.

Tôi muốn đỗ Harvard, thì tôi đỗ Harvard. Tôi muốn ngồi lên bàn học, thì tôi ngồi lên bàn học.

Quy mô khác nhau nhưng nguyên lý là một. Nếu bạn không tin thì là do niềm tin của bạn còn yếu.

Thế nên tôi rất yêu thích câu slogan của Nike: Just Do It! Ừ đừng nghĩ gì nữa, cứ làm đi. Làm sai, làm hỏng, làm ngu cũng được. Tất cả đều là năng lượng, dù tích cực hay tiêu cực thì một ý nghĩ, một vật thể có nhiều năng lượng chắc chắn phát triển mạnh mẽ.

Bình luận về bài viết này